|
LỜI TÁC GIẢ
Tôi không hề có ư định viết hồi kư về cuộc đời của một sĩ quan vô danh như
tôi, mà chỉ muốn tiểu-thuyết-hóa lại quăng đời nhiều kỷ niệm của một người
lính biển. Quăng đời đó đă chất chứa nhiều mẩu chuyện vui, buồn, hạnh phúc
lẫn đau khổ. Những cuộc t́nh thơ mộng, dang dở được lồng khung trong bối
cảnh chiến tranh của những ngày gần kề 30 tháng 4, năm 1975. Nhiều chi tiết
thực và mộng xen kẽ nhau, giao ḥa nhau dựng nên tác phẩm.
Tác phẩm này được viết như một truyện dài, ấp ủ hoài băo trở nên một món ăn
tinh thần cho những ai đă liên hệ trực tiếp hay gián tiếp với cuộc chiến
tranh Việt Nam, hoặc muốn có một khái niệm tổng quát về cuộc chiến đó, để
hiểu, để cảm, để sống với tâm tư người dân thời chiến đặc biệt là lớp trẻ.
Dù được dựng trong bối cảnh chiến tranh, tác phẩm tự nó không phải là một
tài liệu lịch sử nhưng nó được viết với sự trang trọng và nghiêm chỉnh: Mong
làm chứng nhân cho một quăng đời của tuổi trẻ nhiều biến động. Như đă tŕnh
bày ở trên, tất cả chất liệu, nhân danh, địa danh được nêu lên, được xử dụng,
dù thật hay do trí tưởng chỉ nhằm mục đích tạo nên truyện. Độc giả có thể
t́m thấy, bàng bạc đó đây, những mẩu chuyện trùng hợp ngoài ư muốn, hay
tương tự với cuộc sống cá nhân ngoài đời, v́ phải chăng tiểu thuyết, nhiều
hay ít, thường gói ghém chất liệu góp nhặt từ những kinh nghiệm sống thực
rất cận nhân sinh?
Tôi xin chân thành cảm ơn các bậc đàn anh cựu quân nhân trong Quân Lực Việt
Nam Cộng Ḥa, đặc biệt là Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh, Giáo Sư Bùi Hữu Thư, Đại
Tá Khương Hữu Bá, Nhà Văn Vũ Thất và vài thân hữu ẩn danh đă dành nhiều th́
giờ quí báu đọc bản thảo, góp ư kiến xây dựng, khích lệ và hướng dẫn cho tác
phẩm này được hoàn tất.
Tôi chỉ mong gửi đến quư độc giả tác phẩm đầu tay khiêm nhường nhỏ bé này
như là một cố gắng lớn trong ước mơ đóng góp chút phần nhỏ cho kho tàng văn
chương Việt Nam vốn đă chồng chất bao nhiêu danh tác. Tôi xin cảm ơn những ư
kiến xây dựng của quư thân hữu và độc giả bốn phương, hầu hi vọng sẽ được
gửi đến quư độc giả những tác phẩm kế tiếp.
Xin mời mở sách! Xin hăy hướng ḷng trở về quê hương những ngày khói lửa!
Phạm Văn Thanh
|